Cuộc sống

Thời chưa tới, lặng mà dưỡng. Thời đang mở, hết lòng mà làm.

null
Written by lbtmicr06
Thời chưa tới, lặng mà dưỡng. Thời đang mở, hết lòng mà làm.
Trời có bốn mùa. Người cũng có thời của mình.
Xuân để gieo. Hạ để dưỡng. Thu để gặt. Đông để tĩnh.
Người hiểu đạo sống thuận vậy. Đến mùa thì làm. Hết mùa thì nghỉ. Không cưỡng. Không nôn.
Trong Luận Ngữ có chép, Khổng Tử dạy học trò: “Vật thành ư thời.” (Mọi việc đều nhờ hợp thời mà thành.)
Gieo lúc mưa, cây bén rễ. Gieo giữa hạn, hạt cũng khô.
Việc đời chẳng khác. Đúng lúc thì dễ. Sai thời thì khó. Dù sức có lớn, cũng không thành.
Người đời thường sợ chậm, nên làm trái mùa.
Khi nên chờ lại hấp tấp. Khi nên dừng lại cố đi.
Cuối cùng, vừa mệt thân, vừa lo lòng.
Người khôn thì khác. Thấy thời chưa tới, liền lặng mà dưỡng. Thấy thời đang mở, liền hết lòng mà làm.
Cổ nhân nói: “Thiên hữu thời, địa hữu khí, nhân hữu vận.”
(Trời có thời. Đất có khí. Người có vận.)

About the author

lbtmicr06

Leave a Comment