Đừng tranh cãi với những người không cùng hệ giá trị.

Xưa có người hỏi Khổng Tử: “Gặp kẻ ngu mà không nói thì mất đạo. Nói mà họ không nghe thì uổng lời. Vậy nên làm thế nào?”
Khổng Tử đáp: “Không đáng nói mà nói là uổng lời. Đáng nói mà không nói là uổng người. Cho nên, người biết đạo biết lúc nào nên im.”
Giữa đời, có những cuộc tranh luận không sinh ra sáng. Chỉ làm lòng thêm đục.
Khi hai tâm không cùng tần số, lời nói chẳng qua cũng như gió thổi qua vách đá.
Người chưa hiểu, càng nói càng xa.
Người hiểu rồi, không nói cũng thấu.
Kẻ trí không phí lời vào nơi vô ích. Vì họ hiểu rằng sức mạnh của đạo nằm ở hành. Không ở tiếng.
Người càng sâu, càng ít cần biện giải.
Nước không cãi với sỏi đá. Nhưng cuối cùng vẫn chảy được đường riêng của mình.
Cổ nhân nói: “Đạo bất đồng, bất tương vi mưu.” (Đạo khác nhau, chẳng thể cùng bàn việc.)
Trong cuốn Huyền Cơ – Thuật đọc vị nhân tâm có câu: “Khi bạn thấu thị được trò chơi, trò chơi không còn điều khiển được bạn nữa.”
Khi thấy người khác sai, bạn chỉ mỉm cười. Lặng lẽ bước tiếp.
Bởi thời gian là vị thầy giỏi hơn mọi lời biện hộ.
