NGƯỜI CÓ TÀI KHIẾN NGƯỜI TA NỂ.
NGƯỜI CÓ ĐỨC KHIẾN NGƯỜI TA GIỮ.

Tài chỉ thắng được một trận. Đức mới giữ được cả đời người.
Tài là ngọn. Đức là gốc.
Cây không có ngọn vẫn sống. Cây không có gốc thì đổ.
Trong Sử ký, Tư Mã Thiên chép:
Hàn Tín dùng binh thiên tài, lập công trùm thiên hạ. Nhưng tài cao mà đức không đủ, bị Lã Hậu giết tại điện Trường Lạc. Một đời binh nghiệp rực rỡ, kết thúc trong nỗi cô đơn không ai cứu giá.
Trương Lương cũng giúp Hán dựng nghiệp. Nhưng khi công đã thành, ông chủ động xin lui, không tranh thưởng, không nhận đất.
Cuối đời sống bình an. Trời đất không vướng vận. Lòng người chẳng gièm pha.
Một người tài chết vì tài. Một người tài sống vì đức.
Khác biệt không nằm ở khả năng. Mà ở chỗ:
Người chỉ có tài luôn cần thiên hạ công nhận.
Người có đức thì thiên hạ tự tìm đến.
Người chỉ có tài cần được khen mới đứng vững.
Người có đức dù bị chê vẫn yên trong lòng.
Người tài đi nhanh. Người đức đi xa.
Khi đời đủ dài, bạn sẽ hiểu:
Tài giúp bạn TIẾN.
Đức giúp bạn BỀN.
Người sống cả đời, không phải đua nhau ai vượt nhanh nhất. Mà ai còn lại đến cuối cùng.
