Trong họa vẫn có hạt mầm của phúc. Trong phúc vẫn ẩn bóng của họa.

Cây lúa càng trĩu bông càng cúi đầu. Nước càng sâu càng lặng.
Người càng khiêm, phúc càng theo. Người càng ngạo, họa càng gần.
Trong Đạo Đức Kinh, Lão Tử viết: “Cốc thần bất tử, thị vị huyền tẫn.” (Tâm như thung lũng thì không bao giờ cạn.)
Người khiêm là người giữ được tâm mở. Để dung nạp được muôn điều.
Kẻ ngạo thì lòng đã đầy. Nên chẳng còn chỗ cho phúc vào.
Khiêm không phải là hạ mình. Mà là biết mình ở đâu trong đạo.
Người hiểu đời không tranh tiếng. Vì biết tiếng lớn thường dễ tắt.
Không khoe tài. Vì tài thật chẳng cần phô.
Trong Kinh Dịch, quẻ Khiêm viết: “Khiêm, quân tử hữu chung.” (Người khiêm mới là người có kết cuộc tốt đẹp.)
Trời chuộng khiêm. Đất chuộng khiêm. Người cũng phải chuộng khiêm. Vì khiêm là cánh cửa rộng nhất của phúc.
Trong cuốn Tâm thái điềm tĩnh có câu: “Trong họa vẫn có hạt mầm của phúc, trong phúc vẫn ẩn bóng của họa.”
